Hoàng thượng không phải nói là thứ sử Lương Châu Đổng Trác kia vẫn trung thành với Đổng hoàng hậu sao? Chỉ cần đến Lương Châu thì an toàn rồi. Kiển Thạc dục ngựa chạy đi, thấy sắp đến Bắc Cung môn, trong lòng mừng như điên. Hoàng Thượng thứ tội, là nô tài sơ sót." Một người quỳ bên cạnh ta. Nắm chặt đồ vật trong tay, thì ra chẳng qua chỉ là huân hương. Ngẫm lại cũng đúng, nếu là đồ vật quan trọng, người nọ sao có thể vô cớ ủy thác cho một nha đầu? "Hoàng thượng muốn chém muốn giết muốn làm gì thần đệ cũng được, không cần phí lời làm gì." "Vương gia thứ tội, Vương gia thứ tội." "Được rồi, đứng lên đi." Hạ Uyên không nhìn tới tên tiểu thái giám đó, đi từng bước một đến cửa điện, lúc quay ra sau Nếu Hoàng thượng không yên tâm, cũng có thể dự thính, nhưng không thích hợp lộ diện." "Vương Tiểu Hổ, ngươi có biết tội không?" "Bẩm Hoàng hậu nương nương, nô tài không biết đã phạm phải tội gì." "Kế hoạch này nếu thành công, thứ nhất có thể diệt Nhìn thấy Hoàng Thượng nổi giận, hắn 'phù phù' liền quỳ xuống, dập đầu thỉnh tội: "Hoàng Thượng thứ tội, đều là lỗi của Tiểu Lục Tử." Lúc này cũng không thể tìm cái cớ gì được, đã có bài học từ Triệu thứ nhân kia, nàng ta chính là bởi vì không thành . “Hoàng thượng,” Tạ Thanh Anh cắn môi, hơi bất đắc dĩ nói “Chàng tức giận sao? Ta đã nói sự thật, trước khi nói chuyện ta cũng không biết hắn là Thẩm Bân.”“Trẫm không tức giận.” Tiêu Trần Mạch trầm giọng nói."Gạt người. Nếu không tức giận sao lại không nhìn ta?”“Aiz...”Tiêu Trần Mạch nghe vậy, thở dài, chậm rãi xoay đầu lại nhìn nàng.“Trẫm thật sự không giận, chỉ là...”"Chỉ là cái gì?" Tạ Thanh Anh hỏi.“Chỉ là hơi ghen.” Hong Kong finance chief Paul Chan Mo-po has declined to make consumption vouchers a regular exercise. Photo SCMP/ Elson Li Opinion Editorial by SCMP Editorial E-voucher handouts by the government have won near-universal praise for boosting a fragile, pandemic-hit economy, but how long they will last is anyone’s guess Published 530am, 5 Jun, 2023 Updated 530am, 5 Jun, 2023 Hong Kong finance chief Paul Chan Mo-po has declined to make consumption vouchers a regular exercise. Photo SCMP/ Elson Li Three more candidates are expected to jump into Republican presidential primary race People search for loved ones and morgues fill after deadly train derailment in India Texas voting laws target Harris County, which contains the blue-leaning Houston Lessons for living a happy life, according to science Secretary of State Antony Blinken wants Saudi Arabia to normalize ties with Israel A young aid worker from Bakhmut, Ukraine, mourns the loss of the city but won't leave The Army is escalating one of its toughest battles the fight against mold Rose Zhang is the 1st golfer in 72 years to win LGPA event in same week as pro debut Common sunscreen mistakes to avoid this summer Atlanta protesters want city council to vote against funding police training center A plane with a dark past is returning from the to Argentina Review First episode of MAX's 'Idol' is stylish but oddly inert Why some Muslim women are using different pronouns for Allah High school theater attendance is up — as are concerns about censorship, survey finds The relative calm of Senegal has been shattered by protests, arrests and deaths Firefighting is mostly white and male. A California program aims to change that MY UNSUNG HERO - ANDY DAVIS This 2019 photo shows the main dining room inside Moscow's iconic Metropol Hotel, just a short distance from the Kremlin. Alexander Zemlianichenko/AP hide caption toggle caption Alexander Zemlianichenko/AP 'The Red Hotel' Trying to cover World War II from a 'gilded cage' in Moscow 'Spider-Man' kicks off summer blockbuster season with big, broad audiences Older browse past shows Newer Searching for a song you heard between stories? We've retired music buttons on these pages. Learn more here. Có thể nói Hoàng Thượng Thứ Tội của tác giả Thư Thư là một bộ truyện cổ đại vô cùng đặc sắc kể về một vị hoàng đế đã trót động lòng với một nam nhân khiến cả triều đình phải ngỡ ngàng. Từ đây bao nhiêu câu hỏi được đặt ra. Cùng xem tiếp diễn biến câu chuyện dưới đây để xem hoàng thượng sẽ giải thích như thế nào nhé. Nội dung truyện Tạ Thanh Anh cải trang thành nam nhi thay ca ca tham dự khoa cử, đỗ Trạng Nguyên, vào triều làm quan, mới chớp mắt đó mà đã gần ba năm. Từ thuở ban đầu thấp thỏm lo âu, mỗi một bước đi đều cẩn thận từng li từng tí, cho đến hôm nay mạnh dạn hành tẩu trên triều đình, có trời mới biết nàng đã sợ hãi biết nhường nào. Đương kim thánh thượng khi thì hiền lành nhân hậu, khi thì sát phạt quyết đoán, khi thì chẳng nói chẳng rằng, khiến người ta không thể nhìn thấu. Tuy đã ba năm trôi qua nhưng mỗi lần gặp hắn Tạ Thanh Anh đều sợ hãi. Sợ quyền năng chí cao vô thượng của hắn, sợ ánh mắt lạnh băng của hắn, sợ hắn nhìn thấu qua tầng tầng quan phục, phát hiện ra thân phận nữ nhi của khi quân, tru di cửu tộc. Nhưng cũng may, bệnh ca ca sắp khỏi, không bao lâu nữa ca ca sẽ thay nàng vào triều, đến lúc đó nàng sẽ lại là chính nàng, gả cho người cũng được, ngao du thiên hạ cũng được, miễn là không phải vào triều, ngày nào cũng phập phồng lo lắng. . . . Ở trong mắt Tiêu Trần Mạch, vị thần tử trước mắt có thể coi là môn sinh hắn đắc ý nhất. So với đám lão thần cổ hữu kia, quan điểm của Tạ Thanh Anh hợp khẩu vị hắn nhất. Không biết từ lúc nào mỗi lần phê duyệt tấu chương hắn đều triệu nàng vào đứng bên cạnh. Thế nhưng dần dà, lời đồn đại nổi lên bốn phía. Tại sao đương kim thánh thượng không con nối dõi, thì ra là thích nam sắc, chứ nếu không tại sao ngày nào cũng ở cùng một Biên Tu thất phẩm nho nhỏ?Chính bản thân Tiêu Trần Mạch cũng cảm thấy mình không ổn. Lúc nàng sửa tấu chương bên cạnh, ánh mắt hắn luôn không tự chủ dừng ở trên người nàng. Thậm chí có một lần vào đêm khuya, Tạ Thanh Anh mệt mỏi ngủ gục trước long nhan, hắn đã chiếm hữu môi nàng. Hắn nhớ tới lịch sử huy hoàng mấy trăm năm của vương triều Đại Dận, nhớ đến lời dạy dỗ tha thiết của phụ hoàng trước khi tạ thế. Sao hắn có thể… Làm sao hắn có thể… Động lòng với một nam nhân đây?! Từ hôm tự mình nghiệm thân cho Tạ Lan Viễn, tính tình quân chủ trẻ tuổi của Đại Dận triều chưa bao giờ nóng nảy đến thế, trình độ buồn vui thất thường, có thể nói là kinh khủng nhất từ xưa đến triều, phàm là thần tử xin tội thay cho Cảnh vương, tất cả đều bị giáng ba cấp, phàm là quan lại bị tố tham ô hối lộ, một khi thẩm tra ra, xử phạt thật hậu cung, động một tý là quơ ngã không biết bao nhiêu đồ cổ, không chỉ khiến phủ nội vụ đau lòng không thôi, còn khiến cung nhân hầu hạ kinh hồn bạt hôm đó, sau khi Tiêu Trần Mạch đập nát vụn một chén ngọc giá trị liên thành, rốt cuộc Lý Mậu Toàn cũng đánh bạo tiến lên hỏi “Hoàng Thượng, nô tài liều chết hỏi một câu, mấy ngày qua tâm trạng ngài không tốt, chung quy là vì chuyện gì thế ạ?”Y vừa dứt lời, Tiêu Trần Mạch lập tức ném ánh mắt lạnh như băng sang.“Lý Mậu Toàn, hôm nay ngươi ăn gan hùm phải không?!”“Nô tài không dám.” Lý Mậu Toàn cuống quýt quỳ xuống, y hối hận vì bản thân nhiều chuyện, song lời đã ra khỏi miệng, cũng chỉ có thể tiếp tục, cho nên y cẩn thận giải thích “Chẳng qua mấy ngày nay nô tài thấy ngài buồn lo, nô tài lo lắng cho sức khỏe của ngài.”Y quỳ trêи nền gạch lạnh toát, đầu cúi thấp không dám thả lỏng, dáng vẻ cút cung tận tụy và trung thành, thấy chết không rõ đây là thủ đoạn y thường dùng, nhưng dù sao cũng là nô tài theo hầu từ nhỏ, Tiêu Trần Mạch hừ lạnh một tiếng rồi lạnh nhạt nói “Đứng lên đi.”Nói xong, hắn âm thầm thở dài trong quá trong ắt không có cá, thân là quân vương, hắn đã hiểu từ lâu, rất nhiều chuyện không phải chỉ đơn giản là màu đen hoặc trắng, chính giữa còn có khu vực màu ngày nay, làm sao hắn không biết có một số việc bản thân hắn xử lý có chút quá qua là, hắn thật sự không thể khống chế nhỏ đến lớn, lần đầu tiên hắn thích một vì người kia là nam tử, cùng giới tính với mình, cho nên hắn đau khổ kiềm chế ba năm, chỉ dám ngắm nhìn từ xa, không dám đến vả lắm hắn mới đến gần một chút, nhưng mà, vừa mới bày tỏ xong tâm ý của mình, đối phương lập tức tránh hắn như rắn khi hắn nản lòng thoái chí, không ngờ lại vô tình gặp người nọ ở ngoài cung, hắn phát hiện thì ra người nọ là nữ tử, không chỉ mây mưa một phen, thậm chí lòng người ta cũng có này khiến hắn mừng như điên, không thể không cảm kϊƈɦ trời kết quả thế nào?Rõ ràng chỉ là một giấc mộng đẹp!Tỉnh mộng, người nọ chỉ có lễ quân thần với hắn như trước, chẳng có nửa phần tình gian còn chuyện nào trào phúng hơn chuyện này?Uổng công hắn là quân chủ Đại Dận, có được giang sơn vạn dặm, thế nhưng ngay cả người mình thích cũng không chiếm tàn nhẫn nhất trêи thế gian, không gì sánh bằng ngỡ như có được, sau lại mất đi lần tỉnh táo lý trí sống suốt hai mươi ba năm, song lúc này đây, hắn thật sự phẫn nộ đến cực điểm, đau lòng đến cực điểm, hắn cảm thấy trái tim tràn ngập bi thương không chỗ phát tiết, bởi vậy mấy ngày nay, hắn mới làm ra những chuyện không giống với tính tình lúc trước.“Lý Mậu Toàn, ngươi đã từng nằm mơ chưa?” Quân chủ trẻ tuổi chán nản hỏi thái giám thân cận của mìnhMơ?Đây là chuyện gì?Dù Lý Mậu Toàn đi theo Tiêu Trần Mạch từ thuở nhỏ, cũng đoán không ra ý hắn là không cần y đoán mò, đối phương đã nói tiếp.“Trẫm thấy một giấc mộng đẹp, trong mộng, Tạ khanh biến thành nữ tử, lông mày như họa, tóc dài như suối, ngực cao ngất, hai chân thon dài, động lòng người không nói sao cho hết, giống như tiên nữ trong cổ văn miêu tả vậy.”Lần này, Lý Mậu Toàn đã ra, bởi vì Tạ đại vậy y cười đáp “Hoàng thượng, ngài là quân chủ của Đại Dận, đứng trêи vạn người, nếu ngài thật lòng yêu thích Tạ đại nhân, vậy thì chỉ lệnh cho ngài ấy thường xuyên vào nội cung là được rồi. Ở tiền triều, chẳng phải thiên tử Đại Chu cũng rất thích sủng thần hay sao? Chuyện này không có gì lớn cả.”Y nói như vậy, đương nhiên Tiêu Trần Mạch cũng nghĩ là sau lần triệu kiến Tạ Lan Viễn đó, mỗi lần nằm mộng hắn đều mơ thấy tình cảnh đêm hôm đó, thức dậy lần nữa, cái ý tưởng này càng mãnh liệt nhưng . . .“Lý Mậu Toàn, ngươi biết không, có những lúc ở trêи người Tạ khanh, dường như Trẫm có thể nhìn thấy hai người.”Những lời này khiến Lý Mậu Toàn sợ hãi kêu nhỏ một tiếng, y vội hỏi “Hoàng thượng, ý người là gì?”Sao lại nhìn ra hai người?Dáng vẻ Tạ đại nhân vẫn luôn như thế mà, y đâu phát hiện có gì Trần Mạch cũng cảm thấy suy nghĩ của mình hoang đường, nhưng mà, những chuyện xảy ra gần đây, có chuyện nào là không hoang đường đâu?Thái độ chợt xa chợt gần của Tạ Lan ràng ngày ấy vô cùng chân móng tay trêи lưng hắn vẫn chưa biến thêm người nọ luôn cố chứng minh mình là nam tử. . .Tất cả tất cả, dường như có bí lần này đến lần khác, Tiêu Trần Mạch như lạc vào mê cung, không nhìn lẽ, người đứng bên ngoài cục diện như Lý Mậu Toàn, ngược lại có thể thấy như thế, Tiêu Trần Mạch nói tiếp “Ngươi còn nhớ hôm chúng ta đến Tạ phủ không? Ngày đó thái độ Tạ Lan Viễn đối với trẫm có chút kỳ lạ, quá cung kính, không tự nhiên, chẳng giống hắn chút nào. Nhưng mà hôm chúng ta gặp chuyện, hắn lại khôi phục như thường, giống dáng vẻ trước mặt trẫm như trước. Có điều lần hắn đến thư phòng trẫm mới đây, lại không giống. Trẫm cũng không biết khác biệt chỗ nào, dường như. . .”“Dường như thế nào ạ?”“Dường như có lúc hắn là nam tử, có lúc lại là nữ tử. Ngươi nói xem, suy nghĩ của trẫm có phải điên rồi không?” Nói xong, hắn cười khổ nhìn Lý Mậu nhiên, nô tài trước mặt chẳng thể hiện chút vui vẻ nào chỉ không cười, sắc mặt y còn hết sức kỳ lạ, có vẻ đang nghĩ đến chuyện gì đó dị thường.“Lý Mậu Toàn,” thấy nô tài kia ngang nhiên thất thần trước mặt hắn, Tiêu Trần Mạch nhíu mày không vui, “Trẫm đang nói chuyện với ngươi đấy.”“Hoàng . . Hoàng thượng . . .” Thật ra không phải Lý Mậu Toàn thất thần, chẳng qua y chỉ sợ hãi vì ý tưởng chợt nảy ra trong đầu mình mà y run run “Ngài xem nữ tử giống Tạ đại nhân, có khi nào là. . .”“Có khi nào là gì? Lý Mậu Toàn, từ lúc nào ngươi nói chuyện ấp a ấp úng thế hả?”Lý Mậu Toàn cười phải y cố ý làm chủ tử sốt ruột, chỉ là suy nghĩ này của y quả thật không thể tưởng tượng mà, lỡ như?Lỡ như. . . Đúng như những gì y phỏng đoán, vậy y chính là công thần rồi, hơn nữa còn phân ưu với chủ vậy, Lý Mậu Toàn hít sâu một hơi, trầm ngâm nói “Nô tài chỉ suy đoán mà thôi. Hoàng thượng, hôm ngài đến Tạ phủ thăm Tạ đại nhân, nô tài đã gặp muội muội Tạ đại nhân trong phủ.”Muội muội Tạ Lan Viễn?Nghe thế, Tiêu Trần Mạch hơi nhíu mày, “Nói tiếp.”“Nhắc tới cũng lạ, muội muội Tạ đại nhân chính là long phượng thai với ngài ấy, bất luận là tướng mạo, hay là thân hình, hai người đều giống nhau như đúc, khác biệt duy nhất ở chỗ, một người là nam tử, một người là tiểu thư mỹ mạo. Ngày ấy suýt chút nữa nô tài đã nhận sai.”Lời y vừa nói chẳng khác nào tiếng sấm cuồn cuộn thét gào đánh vào tai Tiêu Trần Mạch, hắn bỗng đứng phắt dậy, lạnh lùng mắng “Nô tài ngu xuẩn! Sao bây giờ mới nói cho trẫm biết?”“Hoàng thượng,” Lý Mậu Toàn cẩn thận từng li từng tí đáp “Nếu không phải người nói Tạ đại nhân lúc là nam nhân lúc là nữ nhân, với đầu óc ngu xuẩn của nô tài, làm sao có thể nghĩ ra? Dù sao. . . Lúc nô tài nhìn thấy Tạ đại nhân, ngài ấy luôn là nam tử.”Lời này của y không nói toàn bộ, phải nói là, khi chủ tớ hai người gặp Tạ đại nhân, lần nào cũng là nữ giả nam sử, thật sự đúng là muội muội ruột Tạ Lan Viễn giả trang hắn diện thánh, tham nghị triều chính, như vậy, chính là tội khi quân rồi. Theo luật, tru di cửu mà, mấy lời này một nô tài như y không dám tội hay không, suy cho cùng, chẳng phải chỉ dựa vào một câu nói của Hoàng Thượng sao?Y không lên tiếng nữa, Tiêu Trần Mạch lập tức hồi tưởng lại từng lần từng lần tiếp xúc với “Tạ Lan Viễn”.Khó trách, mỗi lần diện thánh nàng đều cách hắn xa như trách, lúc nào nàng cũng sợ hãi hắn vô khách, giấc mộng kia chân thật đến thế.. . .Đã từng cảm nhận được chỗ khác lạ, vậy vạch trần bí mật này là rõ khanh à Tạ khanh, nàng giấu trẫm khổ lắm đúng không?Nếu không trị tội nàng thích đáng, vậy thì quả thật phải xin lỗi nàng!~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~~ ̄▽ ̄~Thắp ba nén nhang cầu phúc cho chị tai qua nạn khỏi. Amen!

hoàng thượng thứ tội